Sức mua nửa đầu 2026: tăng trên sổ sách, chững trong ví tiền

Tuần rồi tôi ngồi với một chị chủ chuỗi cửa hàng mẹ và bé. Chị đưa tôi xem báo cáo tháng 6: số đơn vẫn nhích lên, nhưng doanh thu đứng yên, còn lợi nhuận thì tụt. Chị hỏi: thị trường đang tốt hay đang xấu, sao báo chí nói bán lẻ tăng gần 13% mà cửa hàng của em không thấy đâu? Câu trả lời nằm ở chỗ ít người chịu nhìn: cùng một bộ số liệu, phần danh nghĩa kể một câu chuyện, phần thực kể một câu chuyện khác hẳn.
Ngày 3/7, Cục Thống kê công bố tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng 6 tháng đầu 2026 đạt 3.889,5 nghìn tỷ đồng, tăng 12,9% so cùng kỳ. Đọc đến đó mà dừng lại thì mọi thứ đều đẹp. Nhưng đọc thêm một dòng: loại trừ yếu tố giá, mức tăng chỉ còn 7,3%. Cùng kỳ năm ngoái, con số này là 7,4%.
Nói cách khác, gần một nửa mức tăng doanh thu của toàn thị trường đến từ việc giá cả đắt lên, không phải từ việc người dân mua nhiều hơn. Và tốc độ tăng thực, thứ duy nhất phản ánh đúng sức mua, đã ngừng cải thiện.
Tôi phải nói thẳng: dữ liệu không nói "tiêu dùng giảm"
Làm nghề phân tích, tôi không được phép uốn số liệu theo cảm nhận. Số liệu chính thức không cho thấy tiêu dùng giảm tuyệt đối. Tổng cầu vẫn tăng, du lịch và ăn uống vẫn khỏe, doanh thu lưu trú ăn uống tăng 15,6%.
Cái mà dữ liệu cho thấy là ba chuyện khác, và theo tôi là đáng lo hơn một con số âm đơn lẻ:
Thứ nhất, tăng trưởng thực đã hụt hơi. Hai tháng đầu năm, bán lẻ loại trừ giá chỉ tăng 4,5% so với mức 6,8% của cùng kỳ 2025. Lũy kế 6 tháng gỡ lại được nhờ mùa du lịch, nhưng 7,3% so với 7,4% nghĩa là động năng đi ngang, không còn tăng tốc.
Thứ hai, lạm phát đang ăn vào túi tiền nhanh hơn tốc độ kiếm tiền của số đông. CPI bình quân 6 tháng tăng 4,38%, riêng quý II tăng 5,25%, tháng 5 chạm 5,6%. Nhóm tăng mạnh nhất lại là nhóm không thể cắt: nhà ở, điện nước tăng 8,19%, hàng ăn tăng 5,03%. Khi chi phí bắt buộc phình ra, phần ngân sách dành cho mọi thứ còn lại tự động co vào.
Thứ ba, cơ cấu chi tiêu đang dịch chuyển xuống. Người tiêu dùng chưa ngừng mua, họ đang mua rẻ hơn. Giới bán lẻ gọi hiện tượng này là downtrading.
Thị trường không rơi. Thị trường đang bước xuống cầu thang, mỗi quý một bậc. Người phát hiện sớm là người nhìn giá trị trung bình mỗi đơn hàng, không phải người nhìn tổng doanh thu.
Toàn bộ số liệu dẫn ở trên và trong dashboard dưới đây đều kèm link nguồn để anh chị tự kiểm chứng.
01 Con số 12,9% và phần sự thật còn lại
Tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng 6 tháng đầu 2026 đạt 3.889,5 nghìn tỷ đồng, tăng 12,9% theo giá hiện hành. Nhưng gần một nửa mức tăng đó là giá, không phải lượng. Loại trừ yếu tố giá, sức mua thực chỉ tăng 7,3%, thấp hơn mức 7,4% của cùng kỳ 2025.
Tách đôi mức tăng 12,9%: bao nhiêu là giá, bao nhiêu là thực
Tăng trưởng thực đã ngừng tăng tốc
02 Lạm phát: chiếc kéo cắt vào túi tiền
CPI bình quân 6 tháng tăng 4,38%, riêng quý II tăng 5,25% so cùng kỳ, mức cao nhất trong 5 năm. Đáng chú ý, hai nhóm tăng mạnh nhất đều là chi tiêu bắt buộc: nhà ở, điện nước tăng 8,19% và hàng ăn tăng 5,03%. Chi phí thiết yếu tăng trước, phần còn lại của ngân sách gia đình co lại tương ứng.
CPI so cùng kỳ tại các mốc công bố gần nhất
03 Thương mại điện tử: mua vẫn mua, nhưng xuống tiền ít hơn
Quý 1/2026 doanh số 4 sàn đạt 148,6 nghìn tỷ đồng, tăng 46,6%, nhưng gần như toàn bộ cú bật nằm ở tháng Tết. Sang quý 2, Metric dự báo doanh số giảm 4,28% so quý 1 trong khi sản lượng vẫn tăng nhẹ. Số đơn không giảm, giá trị mỗi đơn giảm. Đây là chữ ký kinh điển của hành vi thắt chi tiêu.
Tăng trưởng doanh số theo tháng, quý 1/2026
Quý 2/2026 dự báo: giá trị giảm, số lượng vẫn tăng
04 Downtrading: cao cấp mất thị phần, trung cấp hứng dòng tiền
So sánh cơ cấu doanh số theo phân khúc giá trên sàn giữa quý 1/2025 và quý 1/2026: nhóm trên 1 triệu đồng mất 1,4 điểm % thị phần, trong khi cả ba dải trung cấp từ 200 đến 750 nghìn đồng đều mở rộng. Người tiêu dùng chưa rơi xuống đáy bảng giá, họ đang bước xuống một bậc.
Dịch chuyển thị phần doanh số theo phân khúc giá
05 Lãi suất tăng: lực hút ngược chiều với tiêu dùng
Tháng 6/2026, cuộc đua huy động nóng trở lại: nhiều ngân hàng cộng thêm tới 1,3 điểm % cho tiền gửi mở mới, đưa lãi suất 12 tháng lên vùng 8,2%/năm, ngay cả nhóm Big4 cũng niêm yết tới 6,8%. Tiền gửi sinh lời thực gần 4 điểm % so với lạm phát là một lời mời khó từ chối: để dành thay vì tiêu.
Mặt bằng lãi suất so với lạm phát, tháng 6/2026
Sáu việc cần làm ngay cho doanh nghiệp bán hàng tiêu dùng
Vẽ lại kiến trúc giá theo hướng trung cấp
Dữ liệu Metric cho thấy tiền đang dồn về dải 200 đến 750 nghìn đồng. Nếu danh mục của bạn chỉ có phân khúc cao cấp và phân khúc rẻ, bạn đang bỏ trống đúng chỗ khách hàng chuyển đến.
Bảo vệ giá trị cảm nhận, không giảm giá trần trụi
Khách trade down vì ngân sách, không phải vì hết nhu cầu chất lượng. Gói nhỏ hơn, phiên bản tinh gọn, combo thiết yếu giữ được biên tốt hơn một đợt giảm giá 30% phá vỡ mặt bằng giá.
Soát lại giỏ hàng theo tính thiết yếu
Hàng hưởng thụ, mua theo hứng sẽ chậm trước tiên. Xếp từng SKU vào ba nhóm: thiết yếu, thay thế được, trì hoãn được. Dòng tiền marketing và tồn kho dồn cho nhóm một.
Tính lại kịch bản theo giá vốn 8 đến 9%
Lãi vay ngắn hạn neo 8,2 đến 9%/năm nghĩa là mỗi đồng tồn kho và công nợ đều có giá. Vòng quay chậm lại trong khi chi phí vốn cao là công thức bào mòn lợi nhuận nhanh nhất.
Theo dõi doanh thu thực, không nhìn doanh thu danh nghĩa
Doanh thu tăng 10% khi CPI tăng 4,4% chỉ là tăng thực khoảng 5%. Đặt lại chỉ tiêu nội bộ theo sản lượng và giá trị đơn trung bình để thấy sớm tín hiệu khách đang xuống tiền ít hơn.
Giữ khách cốt lõi bằng chi phí chuyển đổi thấp
Trong chu kỳ thắt chặt, giữ một khách quen rẻ hơn nhiều so với giành một khách mới. Ưu tiên chương trình tích lũy, thanh toán linh hoạt, trả chậm ngắn ngày cho nhóm khách mua lặp lại.
* Khuyến nghị thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả dựa trên số liệu công bố đến 03/07/2026, mang tính tham khảo cho quản trị doanh nghiệp, không phải khuyến nghị đầu tư.
Vì sao lãi suất tăng lại đè lên tiêu dùng
Trong các buổi tư vấn, tôi nhận ra nhiều anh chị chủ doanh nghiệp theo dõi lãi suất rất kỹ ở tư cách người đi vay, nhưng ít ai nhìn nó ở tư cách người bán hàng. Trong khi đó, lãi suất truyền vào sức mua qua ba kênh, và cả ba đều đang chạy cùng lúc.
Kênh thứ nhất: chi phí cơ hội của việc tiêu tiền
Tháng 6, các ngân hàng quay lại cuộc đua huy động. Có nhà băng cộng thêm 1,3 điểm % cho tiền gửi mở mới, đưa lãi suất kỳ hạn 12 tháng lên vùng 8,2%/năm. Ngay cả nhóm Big4 thận trọng nhất cũng niêm yết tới 6,8%.
Đặt cạnh CPI bình quân 4,38%, tiền gửi đang cho lãi thực khoảng 3,5 đến 3,8 điểm %. Với người có tiền nhàn rỗi, mỗi khoản chi tiêu lớn lúc này đều có một cái giá vô hình: khoản lãi bị bỏ lỡ. Chiếc tủ lạnh mới, chuyến du lịch nước ngoài, đợt nâng cấp điện thoại đều bị đem ra so với một con số chắc chắn 8%/năm. Kinh tế học gọi đây là hiệu ứng thay thế giữa tiêu dùng hôm nay và tiêu dùng ngày mai. Người bán hàng gọi nó đơn giản hơn: khách chần chừ.
Kênh thứ hai: gánh nặng của người đang mắc nợ
Chiều ngược lại là hàng triệu hộ gia đình đang vay mua nhà, mua xe với lãi suất thả nổi. Lãi huy động tăng thì sớm muộn lãi cho vay cũng tăng theo, vì ngân hàng không kinh doanh bằng lòng tốt.
Anh chị thử tính: một khoản vay mua nhà 2 tỷ đồng, lãi thả nổi tăng thêm 1,5 điểm %, tiền lãi đội thêm 2,5 triệu đồng mỗi tháng. Với một gia đình trung lưu ở đô thị, 2,5 triệu đúng bằng ngân sách ăn ngoài, xem phim, cà phê của cả tháng. Khoản đó không biến mất khỏi nền kinh tế, nó chuyển từ nhà hàng và rạp phim sang ngân hàng. Người chịu trận là những ngành bán thứ có thể hoãn.
Kênh thứ ba: chi phí vốn của chính người bán
Doanh nghiệp đang vay ngắn hạn ở mức 8,2 đến 9%/năm. Chi phí vốn cao chỉ có hai đường thoát: đẩy vào giá bán, hoặc cắt khỏi khuyến mại và chất lượng dịch vụ. Đường nào cũng làm giỏ hàng của người mua nhẹ bớt. Vòng xoáy khép lại: lãi suất cao làm giá cao hơn, giá cao hơn làm lượng mua thấp hơn, lượng thấp hơn làm doanh nghiệp khó trả nợ hơn.
Lãi suất huy động tăng trong khi tăng trưởng tiêu dùng thực đi ngang là một tổ hợp ít gặp và không dễ chịu. Nó thường xuất hiện khi hệ thống ngân hàng khát vốn do tín dụng đã căng, chứ không phải khi nền kinh tế khỏe. Kế hoạch kinh doanh nửa cuối 2026 nên được viết cho kịch bản lãi suất neo cao thêm ít nhất hai quý, thay vì đặt cược vào việc lãi suất sớm hạ.
Downtrading: khách hàng không biến mất, họ đổi chỗ đứng
Dữ liệu Metric quý 1/2026 là bằng chứng định lượng rõ nhất mà tôi có trong tay. Phân khúc trên 1 triệu đồng mất thị phần từ 17,2% xuống 15,8%. Nhưng dòng tiền không chảy xuống đáy: nhóm 100 đến 200 nghìn cũng giảm nhẹ. Nơi hứng trọn dịch chuyển là dải giữa, từ 200 đến 750 nghìn đồng.
Diễn giải theo hành vi: khách của hàng cao cấp bước xuống hàng trung. Khách hàng trung chưa bước xuống hàng rẻ. Chiếc kem dưỡng 1,2 triệu được thay bằng lọ 450 nghìn của thương hiệu ít tên tuổi hơn nhưng thành phần tương đương. Bữa lẩu cuối tuần của gia đình vẫn diễn ra, ở quán tầm giá thấp hơn một bậc.
Quý 2 còn cho một tín hiệu tinh vi hơn: Metric dự báo doanh số 4 sàn giảm 4,28% so quý 1 trong khi sản lượng vẫn tăng 1,27%. Số món hàng được mua nhiều hơn, tổng tiền chi ra ít hơn. Không có định nghĩa nào về thắt chi tiêu gọn hơn thế.
Với người làm kinh doanh, tôi rút ra ba hệ quả thực dụng:
- Nếu danh mục của anh chị chỉ có hàng cao cấp, anh chị đang đứng đúng chỗ thị phần bị rút. Cần một tuyến sản phẩm trung cấp đủ tử tế để giữ chân khách cũ đang tụt xuống, trước khi họ rơi vào tay đối thủ.
- Nếu anh chị bán hàng trung cấp, đây là quý của anh chị. Dòng khách mới từ phân khúc trên dạt xuống mang theo kỳ vọng chất lượng cao hơn mặt bằng cũ. Ai nâng trải nghiệm mà giữ giá sẽ chiếm được nhóm khách tốt nhất trong nhiều năm tới.
- Giảm giá trần trụi là phản xạ sai. Khách trade down vì ngân sách, không phải vì hết coi trọng chất lượng. Gói nhỏ hơn, phiên bản tinh gọn, combo thiết yếu bảo vệ biên lợi nhuận tốt hơn một đợt giảm 30% phá vỡ mặt bằng giá mà sau này rất khó dựng lại.
Nửa cuối 2026: ba biến số cần theo dõi, một ngưỡng cần đặt trước
Tôi không dự báo thay anh chị, nhưng có ba biến số sẽ quyết định sức mua từ giờ đến cuối năm.
Một là quỹ đạo CPI. Tháng 6 đã hạ về 4,69% nhờ giá xăng dầu, nhưng lạm phát cơ bản vẫn 4,12%, nghĩa là mặt bằng giá tăng trên diện rộng chứ không chỉ vì nhiên liệu. Nếu CPI quý III quay lại trên 5%, phần thu nhập khả dụng của số đông sẽ mỏng thêm và downtrading lan từ hàng hưởng thụ sang cả hàng thiết yếu có thương hiệu.
Hai là mặt bằng lãi suất. Chừng nào cuộc đua huy động còn nóng, chừng đó tiêu dùng trả góp, mua nhà, mua xe còn nghẹt và tiền nhàn rỗi còn nằm trong sổ tiết kiệm.
Ba là tiến độ giải ngân đầu tư công và lộ trình cải cách tiền lương khu vực công. Đây là hai dòng tiền có khả năng bơm trực tiếp vào thu nhập và việc làm trong nước, đối trọng duy nhất đủ lớn với hai lực cản phía trên.
Còn ngưỡng hành động, tôi khuyên mỗi doanh nghiệp bán hàng tiêu dùng đặt một chỉ số duy nhất lên bàn làm việc: giá trị trung bình mỗi đơn hàng, theo dõi theo tuần. Doanh thu tổng có thể được cứu bởi số đơn, bởi mùa vụ, bởi khuyến mại. Giá trị trung bình mỗi đơn thì không biết nói dối. Khi nó giảm ba tuần liên tiếp, khách của anh chị đã bắt đầu bước xuống cầu thang, và mọi quyết định về danh mục, giá, tồn kho cần được đưa ra trong tháng đó, không phải trong quý sau.
Con số 12,9% dành cho báo cáo. Con số 7,3% dành cho người làm chiến lược. Còn giá trị trung bình mỗi đơn hàng của chính anh chị mới là con số dành cho quyết định tuần này.
Thị trường nửa cuối 2026 sẽ không dễ, nhưng nó không mù mờ. Dữ liệu đã chỉ khá rõ tiền đang rời chỗ nào và dồn về chỗ nào. Việc của người kinh doanh là đứng sẵn ở chỗ dòng tiền sắp đi qua, thay vì đứng nguyên ở chỗ nó vừa rời đi.